Vang xa, vang xa, tiếng sáo
diều
Ngân nga…
A, tiếng ai gọi đó, quê nhà…
Quê đâu? Đấy, thấy ngõ về…
Trên đê, tiếng ngân dài
Lê thê…
Hò ơi câu ví dặm:
“Răng mà thương mà nhớ”
Chợt có người cười chê
Tiếng hát “quê” “răng mà chua
mà cũ”…
Ừ, tiếng hát “quê choa” răng
mà xưa cũ
Của thời lam lũ, rũ sống áo
ra đồng
Của lễ “lồng tồng” mỗi năm
mỗi dịp
Tiếng hát nhịp của các chị,
các anh
Với mái đầu xanh của trẻ con
xóm dưới
Nheo cười mắt lưới của bác
ngư dân.
Ngại ngần…
Nghe tiếng dân ca
Rất xa, rất xa
“Chương trình phát thanh xã…”
Ai cũng vội vã, ai cũng hối
hả
Tất cả, tất tả, vất vả mưu sinh!
- Tắt đi, cứ nghe ra rả… quê
mùa
- Thủa xưa, ông bà mình… yêu
thế…
“Vang xa, vang xa, tiếng sáo
diều
Ngân nga…
A, tiếng ai gọi đó, quê nhà…”
Quê đâu? Đây nhà lầu, mặt phố
Đám trẻ lố nhố: xanh đỏ tím
vàng
Hát vang…
Nhạc Hàn, nhạc Nhật.
Thật! … Nhớ có kẻ cười chê!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét